Đến với Tây Nguyên đầy nắng và gió

1.Tháng Ba Tây Nguyên đầy nắng và gió.

Vượt hàng mấy trăm cây số cây số từ Tây Ninh đến thành phố Buôn Ma Thuột(Đăk Lăk)thâu đêm. Chúng tôi thật sự đã đặt chân tới miền đất Tây Nguyên. Tiếng hát mấp máy trên môi làm chúng tôi hình dung ra một miền quê của một thời được ngợi ca theo dòng thời gian mà nghệ sỹ Nhân dân Thanh Hoa và Trung Đức thể hiện“Tháng ba mùa con ong đi lấy mật/mùa em đi xuống sông gánh nước/mùa anh đi phát rẫy làm nương”….Lời bài hát “ Tháng ba Tây Nguyên” vang vọng trong tôi trong chuyến đi Tây Nguyên, vùng đất thời gian này đầy nắng và gió.

Trời Tây Nguyên xanh, gió lồng lộng thổi, cái nắng ban mai cũng chẳng làm ấm chút nào với thời tiết nơi đây. Chạy băng băng qua nhiều ngả đường, buôn làng ở huyện Lăk, tỉnh Đăk Lăk thì chúng tôi tới thị trấn Liên Sơn. Hồ Lăk hiện ra trước mắt chúng tôi mênh mông, xa thẳm, hữu tình. Nơi đây, vài năm về trước là nơi du lịch nổi tiếng, nhiều đoàn khách trong và ngoài nước tới tham quan. Đi tới đâu cũng nghe danh tiếng lên Đăk Lăk thì phải tới hồ Lăk, buôn Jun, buôn Đôn, Ko Tam…để chiêm ngưỡng cái chất quê hương vùng dân tộc thiểu số, được cưỡi voi ở các buôn nói trên, được làm quen với những con người Tây Nguyên mang đậm nét văn hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên, với những ngôi nhà sàn khác hẳn với dân tộc miền núi phía Bắc, với nhà Dài, nhà Mồ, nhà Rông…. Lòng chúng tôi háo hức được về nơi mà chẳng có nơi nào như nơi đây! Riêng chỉ có ở vùng đất xa xôi này.

2. Khu di tích Bảo Đại

Xuống xe, chúng tôi ghé khu di tích nhà Vua Bảo Đại, con đường ngoằn ngoèo lên đầy nguy hiểm được rải nhựa, khen ngợi bác tài xế re chiếc xe từ dưới lên khu di tích. Ngồi trên xe mà chúng tôi rớt tim ra ngoài. Những gì còn đọng lại với vị Vua này là những vật dụng xa xưa thời nhà Vua đã từng ở đây. Những căn phòng thời nhà Vua ở, ngủ, nghỉ nay có phần đã ….thấm bụi thời gian. Khâm phục về chọn nơi núi rừng Tây Nguyên làm chốn ở của nhà Vua để lãnh đạo đất nước thì thật là khó hiểu. Thiết nghĩ nơi rừng sâu, núi thẳm như thế này, sao Vua Bảo Đại lại dừng chân nơi đây thì chỉ có lịch sử mới ghi dấu lại? Gian nan lắm, khó khăn lắm chứ không như bây giờ.

Chúng tôi chụp mấy tấm ảnh làm kỉ niệm cho mình và coi như nửa đời người mới đến nơi đây.

3. Buôn Jun mùa này không phải mùa du lịch.

Dời khu di tích Vua Bảo Đại, chúng tôi ghé thăm buôn Jun. Cái lạnh vẫn còn luồn lách vào tấm áo mỏng tang chúng tôi mặc. Gió hù hù bồng bay mái tóc, cái nắng không gay gắt nhưng chúng tôi có cảm giác như về chốn bồng lai. Mấy anh, chị em chúng tôi thả bộ đi vào buôn Jun, con đường lát bằng xi măng rộng, hai bên là khu nhà ở của đồng bào dân tộc M’nông R’Lăm, ngắm nhìn đồng bào dân tộc nơi đây sinh sống, chúng tôi thiết nghĩ họ đã tiến bộ rất nhiều. Vào tới bến đậu du lịch đi thuyền độc mộc thì vắng tanh, mấy chiếc thuyền du lịch chao lượn theo sóng đánh, thỉnh thoảng có đoàn người cưỡi voi qua hồ, ngắm nhìn và chụp mấy tấm ảnh cho thỏa cơn mê với cao nguyên lộng gió. Người dân tộc nơi đây, họ sõi tiếng Kinh lắm, chúng tôi lại gần ngắm những bộ chạm khắc từ những gốc cây rừng thành nhiều thứ trông điêu luyện, cầu kì lắm.

  4. Hồ Lăk buồn tênh

Dời buôn Jun, chia tay đồng bào nơi đây, chúng tôi mua một số thứ làm kỉ niệm cho chuyến đi đến khu du lịch hồ Lăk. Vẫn là nắng và gió trên cao nguyên….cao nguyên. Ôi cao nguyên….cao nguyên…! Nhưng hỡi ôi! Cái đẹp của hồ này khác đi so với quảng cáo trên truyền hình ở các nhà đài trong Nam, ngoài Bắc. Sự nhộn nhịp của khu du lịch này thay vào đó là những gì hiu hắt, buồn tênh, mênh mông trong buổi trưa. Gió và nắng vẫn chiếm ưu thế khiến chúng tôi như người từ cung trăng lạc vào xứ sở này. Thong dong ngắm nhìn hồ Lăk sóng lăn tăn vỗ tung vào mạn kè bằng tường đá với mấy khóm lục bình trôi liêu xiêu dạt vào bờ ì oạp. Mấy con cò trắng bay là là mặt nước như tìm kiếm một bữa ăn mang hình dáng vùng sông nước khoe với những người khách phương xa ghé thăm hồ Lăk.

  Bước những bước đi trong khu du lịch, những ngôi nhà nghỉ im lìm trong khu vườn xào xạc lá. Thỉnh thoảng chúng tôi mới nhìn thấy mấy người phục vụ khu nhà nghỉ lau chùi, phơi phóng những tấm da lấm bụi thời gian. Sự im ắng của khu du lịch làm chúng tôi nổi da gà khi có một mình lạc vào đây, không may có thần “rắn”, thần “trăn” xuất hiện thì: “Hỡi ôi! Việc chửa thành công?”

Lâu lâu, có những khóm hoa giấy bồng bềnh hoa trong nắng đẹp kiêu kì, những cây cọ cho quả chíu chít cũng đẹp lạ thường. Hoa khoe sắc cũng tạo nên dáng vẻ kiêu sa của miền sơn cước. Tôn thêm vẻ đẹp cho khách phương xa về thăm. Chúng tôi chụp lại mấy bức ảnh về hồ Lăk để làm một kỉ niệm đi Đăk Lăk mang về khoe với bạn bè, người thân là đã đặt chân lên vùng đất này, được ngắm nhìn thiên nhiên tự nhiên và đó là sự thật.

  Trưa, chúng tôi ghé ăn ở nhà hàng trong hồ Lăk, gió lồng lộng thổi vào làm chúng tôi rùng mình. Những món ăn đã được đặt trước, nhưng bữa ăn thiếu món rau của vùng Tây Nguyên mà trời ban thì chúng tôi không được hưởng: Rau vùng Tây Nguyên nghe kể dân dã mang đậm hương rừng tự nhiên, là vị thuốc nam quý hiếm!

Món cơm lam lạ mắt của đồng bào dân tộc gói hương rừng vào đấy vừa dẻo, vừa ngon mang đậm bản sắc dân tộc Tây Nguyên làm chúng tôi thích thú. Cơm nước xong, chúng tôi ra nhìn ngắm không khí buổi trưa, mọi người cười đùa cho khuây khỏa sự mệt nhọc, hát lên lời hát tự biên, tự diễn vang vọng lồng vào gió: Có cái nắng, có cái gió, có cái đó….người ơi! Rồi tràng cười giòn tan hòa vào gió và nắng.

  5. Về Thành phố Buôn Ma Thuột

Chiều, chúng tôi trở về khách sạn Ba Dan Xanh trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Phường Tân Lợi, Thành phố Buôn Ma Thuột. Khác với buôn Jun, hồ Lăk, thành phố tráng lệ với nét đẹp diệu kì của tỉnh Đăk Lăk vươn mình cùng đất nước. Không khí thành đô nhộn nhịp hơn, náo nhiệt hơn, thành phố như một nàng tiên kiêu kì trên cao nguyên. Những tòa nhà cao tầng, những dãy phố rộng thênh thang làm cho chúng tôi hãnh diện về một miền quê yên bình trong tương lai.

Bài của Phùng Văn Định